Thứ Năm, 18 tháng 10, 2007

Nhắm mắt, nghe thời gian trôi...




Lặng lẽ cúi đầu.
Mắt mũi ngầng ngậng.
Tất cả nhoà đi. Nhoè nhoẹt.

Cốc nước sôi đã nguội. Mình đang chờ đợi gì? Chỉ đơn giản là cúi mặt xuống. Đã từng như thế và bây giờ lại đang như thế.

Sao lại là mùa thu?
Nhớ khói thuốc cùng tách cafe nóng. Bạn bè? Vô nghĩa tuyệt đối. Mắt đỏ hoe. Ngứa.

Muốn xẻ tung tất cả. Giá mà khạc ra được. Bất xá.

Nhớ em. Nhưng lúc này mình chẳng thể bên nhau. Em không muốn mà anh cũng không muốn. Môi ướt.

Muốn buông xuôi. Mệt mỏi. Nhưng tại sao mình không thể đơn giản là nằm xuống? Mọi thứ cứ chảy ngược vào trong. Nghẹn.


Những lúc này, quanh chỗ tôi ngồi xin đừng có 1 ai. Bởi vì...MỊA, TỚ ĐANG BỊ VIÊM MŨI DỊ ỨNG!!! ...

http://www.influenzareport.com/ir/images/image40.jpg

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2007

Minh Tâm Bảo Giám

1. Năm tôi ngoài 20, mọi chuyện hoang mang, loay hoay và rã rời. Tình cờ xem cuốn "Minh Tâm Bảo Giám" của anh bạn, bắt gặp những dòng ngắn ngủi, trầm ngâm và sâu sắc. Tự tìm được cho mình chút tĩnh lặng.


2. Nhớ đâu thời HHT, không biết là Trang Hạ hay Tháng Giêng dẫn câu này hay phết "Các câu châm ngôn không làm tôi hiểu cuộc sống. Chính cuộc sống làm tôi hiểu các câu châm ngôn.".


3. Minh Tâm Bảo Giám:

- Khi nhân tất tự khi kỳ tâm - Dối người là dối mình.

- Văn nhân quá thất như văn phụ mẫu chi danh. Nhĩ khả đắc văn, khẩu bất khả đắc ngôn - Nghe lỗi người như nghe thấy tên cha mẹ: tai có thể nghe, miệng không thể nói.

- Quá nhi bất cải thị vị quá hĩ - Biết lỗi không sửa, mới thực có lỗi.

- Tiểu biện hại nghĩa. Tiểu ngôn phá đạo. - Bàn vặt hại nghĩa. Nói tủn mủn phá đạo.

- Đạo thính nhi đồ thuyết, đức chi khí dã - Nghe chuyện đầu đường xó chợ là bỏ đức của mình đi.

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2007

Tag-Erich Fromm

Tớ tách mấy bài về ERICH FROMM thành 1 tag mới. Viết bài này cho nó nổi lên.

Tags mới-việc đọc

Có lẽ Y360 không cho đặt quá nhiều bài viết trong 1 tag nên hậu quả là cái tag tớ cho là quan trọng nhất là "đọc" lại bị chìm mất tiêu. Tớ ghép nó vào tag mới này "việc đọc". Các bài viết trong tag "đọc" các bạn ấn vào link sau:

tag "đọc"

Đọc sách nhiều cũng tốt, nhưng mà đọc được cái gì mới là vấn đề. Mà nói rộng ra đọc cũng là cách nhìn, cách nghĩ mọi sự ở đời. Vậy nói đọc được cái gì đó hoàn toàn là rất khó khăn.

Một ngày đẹp trời




Hôm nay là 1 ngày đẹp trời so với quãng thời gian vừa rồi. Bầu trời như thế nào nhỉ? Cái bầu trời mà bạn thân thiết của tớ ngồi sau xe cứ lẩm nhẩm "trong xanh" mấy lị "trong sáng" mãi mà không tìm ra từ để tả í. Để tớ tả cho này: đó là một ngày nhiều mây, không, không phải mây, khắp thinh không giăng giăng một quầng xám nhạt. Nếu nhiều hơi nước hơn nữa sẽ gọi là mù sương. Gió heo may dè dặt chạm nhẹ vào da người. Người cứ xuôi đi theo dòng xe, thư thả và khoan khoái vì thinh không mật thiết đến không ngờ. Ngày rộng rãi quá, không biết đi về phía nào. Trong vô thức ta đi về phía mù sương. Ta tìm 1 gương nước soi bóng những ngày xưa cũ. Gương nước Tây Hồ.

...

Chiều về ghé hàng sách cũ đầu phố, mua được:

- 2 cuốn sách học ngoại ngữ
- Xác lập cơ sở cho đạo đức-FJ, bản xb năm 2001
- Những làng nghề truyền thống VN
- Quy hoạch du lịch
- Mông Phụ-một làng ở đồng bằng sông Hồng.

Cuốn cuối là 1 tài liệu rất hay để nghiên cứu về làng truyền thống VN (mà không bị sa vào mấy trò khái quát văn hoá học rất dấm dớ hiện nay) do Viện Đông Nam Á và Thế Giới Nam Đảo, LASEMA, Trung tâm QG Nghiên cứu KH Pháp-CNSR và Viện Dân Tộc Học, Trung tâm KHXHNVQG VN hợp tác trong chương trình hợp tác nghiên cứu khoa học về các biến đổi làng xã ở đồng bằng Bắc Bộ, thực hiện vào khoảng những năm 90-91.

Cuốn sách gồm 4 phần. Phần dẫn nhập "Một thoáng lịch sử" giới thiệu khái quát, đáng chú ý có bài viết "Từ tổng đến xã..." của Nguyễn Tùng, giới thiệu cấu trúc làng xã truyền thống xưa, sự biến đổi sau 1945 và tác động của nó gây ra sự đảo lộn về địa vực và hành chính trong khoảng 4 thập niên "tất cả các quyền lực-chính trị, kinh tế cho đến văn hoá, quân sự - đều nằm ở mức độ xã, thường có diện tích nhỏ hơn 1 tổng nhưng có dân số tương đương; các làng nằm bên trong xã (mới) mất đi hầu hết các cơ cấu và sinh hoạt truyền thống.". Nhưng Mông Phụ lại phát triển ngược lại.

Phần thứ 2: Xã hội, gồm tập hợp bài viết về tổ chức xã hội và chính trị của làng xã, gia đình và hệ thống thân tộc.

Phần 3 nghiên cứu về Không Gian. Và phần cuối về Tài nguyên và Khai thác tài nguyên.

Mông Phụ như 1 ngôi làng Việt cổ vùng bán sơn địa có vị trí so với châu thổ sông Hồng thì có thể ví như nằm ở đỉnh của 1 tam giác. Vùng này nổi tiếng về 2 vị vua là Phùng Hưng và Ngô Quyền, nhưng được nhắc đến nhiều nữa 1 phần vì sự tích đi sứ của Giang Văn Minh (1573-1638), gắn với câu đối "Đằng giang tự cổ huyết do hồng-Bạch Đằng từ trước huyết còn tươi" đối lại vế đối của vua Minh "Đồng trụ chí kim đài dĩ lục-đồng trụ đến nay rêu đã phủ". Trong sách dẫn ra 1 luận điểm đáng chú ý cho là đây là sản phẩm kiểu giai thoại hình thành cùng kiểu với các cuộc tranh luận ăn nói với TQ (Mạc Đĩnh Chi, Trạng Lợn, Trạng Quỳnh...) có lẽ hình thành vào nửa đầu thế kỷ XIX. Luận chứng đưa ra là ĐVSKTT tuy có ghi việc đi sứ của GVM nhưng không nói đến cái chết của ông. Đại Việt Lịch triều Đăng Khoa Lục-ĐVLTĐKL, được soạn xong khoảng năm 1779, có nhắc đến cái chết nhưng lại không nói rõ nguyên do. Sự việc chỉ được ghi lại chính thức lần đầu trong Đại Nam nhất thống chí.

Chưa đọc cuốn Thần và Người đất Việt của TĐCT nên ko biết có liên quan gì không nhưng mình rất nghi cái hiện tượng phổ biến các Thành Hoàng là bộ tướng của Hai Bà cũng như 1 loạt các thần tích sự tích khác. Trước đây trong 1 bài viết của GS Hà Văn Tấn có cho thấy Văn bản học vẫn là 1 ngành còn mới ở VN hiện nay. Ngay như ĐVSKTT thì cũng sao đi sao lại, chỉnh lý qua tay bao nhiêu người. Cứ cho là dẫn đến tận thời Trần thì những sự việc chép về thời Lý đổ lên cũng rất đáng ngờ, ít nhất không thể tin hoàn toàn được. Hẳn là những việc thời Đinh-Lê khúc xạ qua lăng kính quyền lợi của Lý triều đã hoàn toàn không còn chính xác hay chính bản thân quyền lợi của họ Trần cũng sẽ ảnh hưởng đến việc ghi nhận hình ảnh họ Lý. Bản thân sử gia có thể nghiêm túc nhưng quan trọng là sử gia sử dụng tư liệu loại gì, huống hồ từ thời Lý Thái Tổ đến khi có cuốn sử được biết đến đầu tiên đã khoảng 200 năm rồi. Thời ngày nay, những chuyện 200 năm trước còn mơ hồ nữa là 800 năm trước đây!

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2007

Entry for October 13, 2007

Vân hà đương tri pháp bất giải thoát? Thiện nam tử, bỉ mạt thế chúng sanh tập Bồ đề giả, dĩ dĩ vi chứng vi tự thanh tịnh, do vị năng tận ngã tướng căn bản. Nhược phục hữu nhân tán thán bỉ pháp, tức sanh hoan hỷ, tiện dục tế độ. Nhược phục phỉ báng bỉ sở đắc giả, tiện sanh sân hận. Tắc tri ngã tướng kiên cố chấp trì, tiềm phục tạng thức, du hí chư căn tằng bất gián đoạn. Thiện nam tử, bỉ tu đạo giả, bất trừ ngã tướng, thị cố bất năng nhập thanh tịnh giác.

Làm sao biết được pháp không giải thoát? Này thiện nam, những chúng sanh đời sau tu đạo Bồ-đề, do đã chứng chút ít mà tự cho thanh tịnh nhưng vẫn chưa đoạn tận gốc ngã tướng. Nếu lại có người khen ngợi pháp của họ, họ liền sanh hoan hỷ, muốn độ người đó. Nếu lại chê bai chỗ sở đắc của họ, họ liền sanh sân hận, tức biết ngã tướng kiên cố chấp trì vẫn còn ẩn núp nơi tạng thức và luôn lai vãng ở các căn không gián đoạn. Này thiện nam, người tu kia không đoạn trừ được ngã tướng nên không nhập được tánh Viên giác thanh tịnh.

Kinh Viên Giác. Chương IX-Bồ-tát Tịnh Chư Nghiệp Chướng thưa hỏi.

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2007

Ai cho tao làm người bình thường

Bài viết cũ khiêng về.

1. 11g đêm:


- hí hí...
- What?
- hí híhí...
- ???
- Em chợt nghĩ ra là anh chơi toàn với người hâm hâm (???)...
- Chết, những ai nào?
- Thế bác A có hâm ko?
- Có.
- Chú B có hâm không?
- Có.
- Thằng C có hâm không?
- Có.
- Bạn D có hâm không?
- Có.
- hí hí, thế đã đúng chưa?
- hehe, vậy em có hâm không?
- Không.
- Thế thì anh cũng không hâm!
-------------


2. Jérome 24 tuổi, mặt non tơ, tác phong xuề xoà cùng mình xuống làng đi thực địa dự án. Cậu băn khoăn "đây không phải là buổi gặp chính thức vì tao chưa có số liệu hay ý kiến gì thì làm sao để xin họ cử 1 người đi cùng mình được???". Mình bảo ở VN với quy mô cấp xã, mọi cái vừa có tính chất chính thức vừa không chính thức. Mày cứ đi với tao xuống gặp họ, trình bày là dự án cần điều tra thêm, xin hỗ trợ cho 1 người, có gì tao nói thêm vào.

Áo phông-quần ngố-túi vải-dặn kỹ "tao quên mũ bảo hiểm, nếu gặp công an mày cứ kệ tao, tao bảo tao không hiểu gì hết là được"- vào uỷ ban xã, mọi người chào hỏi tíu tít vì lần trước về rồi "lần này có phiên dịch chứ lần trước cứ phải giở từ điển". Chú này cũng thân thiện nên bà con quý. Thế quái nào gặp ngay buổi họp HĐND nên trưa nghiễm nhiên được đi đánh chén theo suất hội nghị. Mình bảo ở đây ông chủ tịch oách nhất, mày phải nói chuyện với ổng, cuối buổi nhớ remerci bcp vào. Câu chuyện tập trung quanh việc "Bao nhiêu tuổi rồi?" "Có người yêu chưa?" "Thích con gái VN không?". Cậu chàng phát hiện ra người VN thường cộng thêm 1 tuổi vào tuổi Tây. Ghé tai mình bảo "Tao có chai vang, lần sau sẽ biếu ông chủ tịch". Bác chủ tịch nghe xong có vẻ hờ hững. Mình kể cậu này quê ở Bordeaux, vùng đấy sản xuất rất nhiều loại vang khác nhau. 1 lúc bác CT bảo "Mình uống rượu nặng quen rồi, chỉ thích cognac-naponeon ấy, vang thì hơi nhạt". Mình bảo đúng rồi, vang bọn nó chỉ dùng cho những dịp khách khí lịch sự khách sáo thôi. Jérome nghe thủng chuyện liền làm điệu bộ tả giới thiệu cho mọi người là vùng cognac nó ở đâu, ông napô là ông nào, làm được việc gì, dân Pháp rất biết ơn ông...

Bác chủ tịch kết luận "trăm phần trăm-anh cuốc lủi này uống êm lắm. Nhất."


Buổi chiều anh phó CT HĐND chở đi khắp xã. Cuối buổi J trịnh trọng xin được bày tỏ lòng cảm ơn vì anh đã giúp đỡ rất nhiều ngày hôm nay. Bác phó xúc động. Thuộc bài nhanh thế!


Hôm trước uống nước chè vỉa hè, Jérome bảo tao ở bển tao là người bình thường, sinh ra trong 1 gia đình trung lưu, ở tỉnh, là sinh viên nhưng sang đây tao cứ bị coi như người đặc biệt, tao không thích tẹo nào.
---------------


3. Ai cho tao làm người bình thường???