Hiển thị các bài đăng có nhãn bạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2008

Comment muộn




Gửi bạn. Mọi chuyện thường rất khác nhau trước, trong và sau khi đã xảy ra sự việc. Hy vọng hôm nay chúng ta cùng cười vui với những dòng như thế này nhỉ :-)
..........





Suy nghĩ lúc ốm. Bạn gửi tin cho tôi nói về nỗi buồn vấp váp ở đời. Việc này làm tôi xúc động và lo lắng. Xúc động vì trong cõi ảo hoá này giữa chúng ta có sự tín nhiệm nhau. Lo lắng vì việc này thật khó để trả lời, cho dù ngay cả là sự im lặng. Bạn sa lầy trong sự nhùng nhằng oái oăm của ngôn từ và những tình bạn "cùng nhau trông thế nhân cười". Những người bạn rất tốt, rất hiếm hoi trong cuộc sống này. Nhưng chúng ta thường phản ứng dễ dãi quá, và tình bạn thực chất là một liên minh thoả hiệp. Chính sự dễ dãi từ đầu này sẽ làm cho bạn trở lên xói mòn theo thời gian. Khi 1 nhóm cùng sử dụng chung 1 thứ ngôn ngữ thì ngôn từ sẽ trở thành ước lệ. Sự bất an khi gặp phải tính ước lệ sẽ thành 1 hố cát tham lam và tàn nhẫn.


Lo lắng còn là vì mình sẽ càng ngày phải trở lên tín nhiệm với lời nói của mình hơn. Nếu con người bắt đầu không còn trung thực với chính mình thì cuộc sống sẽ trở lên buồn thảm, trơ tráo.


Tôi đã có thể nói gì? Rằng hoặc là "Khi không thể yêu thương được nữa thì hãy tha thứ, im lặng và bước qua-(F.Nietzche)"; hoặc là "người ta vấp ngã nơi mặt đất thì cũng y nơi mặt đất mà đứng dậy-(Kinh Thánh)"; hoặc là "người ta vấp phải hòn đá thì người ta không cáu giận vì họ biết hòn đá vô tri. Nhưng người ta dễ dàng oán giận kẻ khác dẫu vẫn biết rằng họ lầm lỡ vì họ vô tri-(Osho)". Hoặc giả bạn hãy dễ dàng và tự nhiên ngay lúc đó phân biện đúng sai, mắng cho kẻ đó 1 trận rồi từ rày không dính chấp vào nữa. Dăm bữa nửa tháng thì kẻ gây ra lỗi lầm đã quên rồi trong khi chúng ta thậm chí đeo đẳng điều tệ hại đó đến 20 năm và tự gây đau khổ cho mình. Lời nói hay hành động, chúng xảy ra trong 1 tương quan-mà tương quan đấy thì như nước chảy qua cầu, 1 lần là vĩnh viễn không quay lại.


Còn rất nhiều nữa những khả năng, nhưng tất cả đó chỉ là lời NÓI. Tự sâu xa tôi hiểu cái bạn thiếu là 1 cái gì đó thuộc về miền sâu TÂM LÝ. Cái cần chữa trị nằm thăm thẳm trong đó chứ không ở lời nói. Cách tôi thường làm là giữ với bạn 1 khoảng cách vừa đủ để bạn nhận thấy sự trống trải, cũng vừa đủ để nuôi dưỡng 1 hy vọng, 1 sự tín nhiệm vào hiện hữu con người.


Tôi biết rằng: khi chúng ta diễn đạt bản thân bằng ngôn từ, đồng thời cái đó thoát ra khỏi chúng ta. Điều duy nhất có thực là sự bấp bênh của cả nội tâm và ngoại cảnh-"mà kẻ dẫn đường duy nhất là tinh thần quyết vượt-(Bạch Ẩn Huệ Hạc)".


Rất khó để diễn đạt với bạn về điều mà tôi đang kinh nghiệm về TINH THẦN QUYẾT VƯỢT. Có lẽ nó như thế này chăng: ta chỉ đau đáu quan sát và hành xử tức thì như trong trận đấu kiếm trên bờ ghềnh sinh tử. Mọi sai lầm sẽ không lặp lại và chỉ cứ chăm chú thế thôi.


Từ nhỏ tôi là người hay đau ốm vặt. Những trận ốm thật khó chịu và chúng ta chỉ có 1 cách là chịu đựng và chờ đợi. Nhưng chờ đợi thì dễ cáu bẳn và buồn nản. Tôi tự đúc kết kinh nghiệm cho mình là hãy làm tất cả những gì có thể làm và sau đó là tự quan sát bình thản tất cả những gì đang diễn ra. Dửng dưng như kẻ ngoài cuộc với chính mình. Thấy như vậy. Biết như vậy. Tôi cũng tự cho phép mình rên khe khẽ. Như thế tôi thấy mình tương tác với tình hình. Và cũng bởi tôi đọc đâu đó là rên khi ốm có tác dụng gấp 200 lần 1 liều thuốc :)


Hay là vì vậy mà tôi ít oán giận cuộc sống và dễ thông cảm với người khác?
Bạn đừng tin ai cả-ngay cả chính tôi hay chính bạn-như là 1 cái gì đó bị dính chấp. Đây là cuộc dạo chơi trong rừng hái lá tìm thuốc chữa bệnh của kẻ ốm. Mọi cái đều có thể và đều không thể. Tuỳ duyên tiếp vật. Miễn khỏi bệnh thì thôi.


Nhưng quan trọng là luôn kiểm soát chặt chẽ bệnh tình của mình. Không phó mặc. Không tự lừa dối.

Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2007

Xin chào nhau giữa con đường

Tết Dương lịch năm 2000, mọi người vui vẻ đón Thiên niên kỷ mới (ừ cứ coi đấy mới là TNK mới đấy có sao), mình hồi đó nghĩ ngược, cho rằng thời gian ngày tháng do con người bịa đặt ra chứ trời đất cứ quay, làm gì có ngày tháng; bèn bỏ đi chơi. Nói cho văn vẻ là "bỏ lên núi" hay "lên non tìm động hoa vàng ngủ say". Giờ nghĩ lại thấy vẫn vậy, chỉ là cái tìm cách khác mọi người theo 1 lối giống nhau mà thôi. Như ngày hôm nay chẳng hạn, lòng thấy nao nao trống trải nhưng vẫn muốn nói viết điều gì đó ngược lại cái thói quen tổng kết năm tháng. Ví dụ như nói về kế hoạch cho ngày mai chẳng hạn. Nhưng mà thôi.


Muốn tìm bài hát của TCS có câu "thôi ta còn bạn bè" mà không hiểu sao trang nhacso của FPT mình không nghe được nên cũng thôi. Tính viết vài dòng với những bạn bè online nhưng mãi không gạch ra được những ý nghĩ luẩn quẩn. Cũng thôi. Giữ liên lạc là được rồi các bạn nhở :)


Bác Timo có nói đến cái
Sóng trào trong cuộc đời, trước mình cũng nghĩ là như vậy nhưng sau này nhìn lại mình cho rằng bản thân những gì đã xảy ra với mình cũng chả có gì đặc biệt so với người khác. Cái làm cho mình có cảm giác đặc biệt về ý vị của cuộc sống từ những gì đã sống trải chính là nhờ vào cái ý thức tự quán sát bản thân cùng với cái khát vọng siêu việt lên chính mình mà ra. Và từ đó mình xoay chuyển cái nhìn sang hướng đó-chăm chú vào đó, không nghĩ tới ngoại cảnh nữa.


Bạn Dieu từng nhận xét rất hay rằng những bức hình của mình nhiều khi nhạt nhoà như ký ức. Đúng là như vậy đấy bạn ạ. Mình vẫn nghĩ, ký ức không kể lại bằng hình được. Một bức ảnh đẹp cho dù thuần tuý là kỹ thuật thì tự thân nó vẫn có 1 đời sống riêng-không sao và không bao giờ có thể là CÁI ĐÃ TRẢI QUA ĐƯỢC.


Thôi chúc Tết mọi người, nhất là các bạn ăn Tết xa nhà lấy Tết thiên hạ làm của mình. Năm mới chúc các bạn sức khoẻ. Mọi năm tầm này mình hay lang thang xem hoa trên đê Yên Phụ, bây giờ cũng thành có phần xa xỉ rồi. Nhớ lại mấy dòng này mình viết hồi năm ngoái:




Dậm chân mà hát


Nghiêng mắt xoè tay

Ai mơ hoa đấy

Trong chiều mang mang...




Bạn May hỏi tại sao lại có kiểu "dậm chân mà hát", bạn đừng cười :) đấy là cái lối hát cổ của người xưa khi tiễn bạn lên đường chiều cuối năm trong Đường thi Tống từ ấy mà.


Đêm 30 năm đó, cuộn chăn ngồi thu lu trong 1 vách đá, thắp ngọn nến, đọc tản văn về "Hải triều âm" của Băng Sơn trong 1 tờ tạp chí cũ, nghe tiếng đài bán dẫn kể chuyện nhân gian thị thành, mình đã thấy ý vị ghê gớm. Mình nhớ những lần lang thang đêm sáng trăng trên núi. Một đoàn người. Trong sương bạc và giá lạnh.

Dòng sông trắng và bờ sông cũng trắng
Một vệt người
vô vọng
ngó thời gian.
Và họ chết.
Không còn lạnh nữa.




Lửa bồi hồi trong tim nến
Đêm nghẹn lời nhắc lại một ngày xưa
Rất mơ hồ tôi bắt gặp tứ thơ
Câu chuyện cũ tưởng như không hẳn thế
Tự luân hồi ta đã hẹn mai sau
Em sẽ khóc và sương và giá lạnh
Tôi sẽ đàn và lại hát vu vơ
Bài thơ buồn sẽ tan loãng theo sương
Trăng nhắc nhở bằng màu trăng dịu mát
Tôi tự buồn rồi tôi sẽ tự vui

Ừ -thì sương thì trăng thì chiều hôm nắng nhạt
Ừ -loang chiều là một mái chèo xuôi
Ừ -kỷ niệm, ngày xưa là kỷ niệm

Bây giờ, em nhớ ngày xưa
Bây giờ, tôi nhớ ngày xưa

Vàng cơn nắng, trắng cơn mưa
Vịn câu thơ





Bây giờ thì mắt hấp háy rồi. Chỉ mong đừng có ngày lại đổ đốn quay ra cười nhạo ngày xưa mà thôi.

Thứ Năm, 5 tháng 7, 2007

Đang mưa giã bão...




Mấy hôm trước vốn đã định sang Mễ tham gia trò Tag với các bạn quốc tế nhưng mà kẹt tiền mua vé nên thôi. Bây giờ thì tui sẽ nhiệt tình tham gia cùng các bạn :)

Bạn Daisy bảo blog tui đau đầu - ý là đọc xong hổng hỉu đây mà :( Thực ra tui cũng có hỉu đâu. Tui thấy mọi việc nó xảy ra thế nào thì tui kê ra thế đấy. Tui chỉ diễn tả cái gì đó chứ không diễn đạt quan niệm nào cả. Với lại tui cũng nghĩ hình như không có sự thật (@chị 246). "Paul nói với ta về Peter thì ta hiểu về Paul nhiều hơn". Lúc nào tui chả nói thật. Sở thích? Thề có mấy bạn thân thiết biết, tui mà biết tui thích gì (những 7 thứ) thì chả mất công lọ mọ blog bờ leo làm gì. Lời nói mà hiển ngôn thì được một bề, mất trăm bề. Thôi tui cứ nói đại 7 điều mà bình thường tui hổng nói vì sợ ngộ nhận, phí nhời tơi tả. Tui nói về bạn bè tui - những người bạn net thui. Tui lựa những bạn mà tui nghĩ cần bày tỏ thêm chút tình thân mến thân cho đỡ nhạt. Ai còn thiếu là chưa có dịp thích hợp nha


1. Bác Linh Xơ Mít: bác đi chơi cai nghiện blog làm tui thấy online kém hay. Blog của bác làm tui thấy giống như 1 đường cong mềm mại được phác dựng từ những nét kỷ hà vậy. Được, mất nằm cả trong đấy. Ưu điểm nổi bật là dễ gần :)

2. Bác Phá và các bạn VEN miền nam. Không hiểu sao tui rất quý sự điềm đạm và chân thành của các bạn. Nó có cái gì đó đến thẳng vào trọng tâm người khác.

3. Bác Chitto: thẳng băng "ruột ngựa" (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng :). Thích nhất sự vừa vặn. Phải rồi "vừa vặn" dùng cả cho các bạn số 2 nữa. Nhưng số 3 có chút gia vị "đanh đá" Bắc Kỳ :))

4. Đại bàng Văn Beo và bạn Poison. Thích nhất câu của bạn Beo "nỗi bùn triết học tức là hổng biết tại sao bùn".

5. Bạn Le. Nhân đang tình thân mến thân tui tặng bạn 3 chữ: "Hoằng, Viễn, Đại" :D

6. Moody.

7. Bật mí với em Cúc Hoa: "hồn nhiên như cô tiên"

Trên đây là 7 "sự thật" của tớ. Không tag ai hết. Ai thích tự đăng ký với
Spencer Tunick hoặc chủ động ra ngã 5 Khâm Thiên hay ngã tư Bảy Hiền xếp hàng: 7g sáng thứ 7 ngày 07/07/2007.