Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2008

Entry for July 06, 2008




pót hình coi chơi. Iu ko các pác :D

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2008

Cái nhạt - FJ

tr 119: Cái nhạt của thơ sở dĩ có được là do nghĩa của thơ không xuất hiện (theo cách này hay cách khác), nó thể hiện qua hiện tượng và tình huống mà không bao giờ áp đặt cho ta.

tr 47: "Tìm cách sống khác với đời cũng như tìm điều kỳ diệu để hậu thế có chuyện bàn tán, cái đó, về phần tôi, tôi xin chịu"-KT

Thứ Năm, 3 tháng 7, 2008

carnet

"Chết đi mà biết rằng mình sẽ bị quên lãng"-có lần đã viết ở đâu đó (liễu ấm hoa minh hựu nhất khai) rằng sau nỗi sợ chết là nỗi sợ hãi về cái điều có thể mô tả là "không là gì cả"-mỗi một cái "là" đều được mô tả bằng "những cái khác".

Người ta nghĩ về cái không_tồn_tại bằng cái tồn_tại. Nghĩ như thế nào về sự mất đi nhỉ? Cái gì mất đi? Cái đó có thực không? Thực tế cái đó trong tương quan với cái đang_là_tôi suy nghĩ là ntn?

Với đa số mọi người, ý nghĩa, giá trị của họ nằm trong sự đánh giá, ghi nhận của người khác. Điều này có bình thường, hiển nhiên không?

Đầu tiên là từ cái tương quan ta- với người đã. Con người lịch sử, con người xã hội. Nhưng vấn đề luôn bắt đầu từ "tôi là gì". (Một tiếng vọng "tôi là gì").

Đau đớn là dấu hiệu chắc chắn nhất về bản năng của níu kéo tồn_tại. Có sinh thành hoại diệt nhưng như thế nào mới là quá trình vô ngã?

Văn học: truyền thụ điều mình cảm thụ vào trong những điều mình mong muốn người khác cảm thụ được. Vậy thế nào là đời sống riêng của "cảm thụ". "Nhà văn không nhất thiết phải có tư tưởng"-câu này có đúng không? Ví dụ như âm nhạc-lý tính của âm nhạc được nhận diện như thế nào?

"Cảm thụ" tức là cái tri giác nghiệm sinh tổng thể của cá nhân. Nó không dẫn lối cá nhân nhưng tác động đến ngã rẽ, lựa chọn của họ. Làm sao để nói 1 câu chuyện bình thường tách rời cái tuyệt đối mà vẫn có ích?

"Đời sống biến thành định mệnh vào lúc chết-1 thứ định mệnh cho kẻ khác"-cũng còn 1 ý nữa: "trong bao lâu?". Có vẻ không quá 3 thế hệ. 100 năm. Trăm năm trong cõi người-ta.

Hình ảnh đời sống dưới hình thù 1 định mệnh-là khi người ta luôn nhìn về những cái đã xảy ra và gán ghép cái mong muốn của mình. Nó không liên tục.

Văn học: "riêng cái nhịp chuyển động là phải được phục hồi nguyên trạng". Nhịp chuyển động của cái gì? Cảm xúc? Hay cảm thức?

"Những âm vang kia là 1 ngôn ngữ mà ngày nay tôi là kẻ một mình nghe ra trong kỷ niệm".

Hoài vọng luôn đượm màu trìu mến và rộng lượng. Bởi không chứa những định kiến? Bởi chỉ biết yêu thương? Và không còn trong hiện tại (chua chát) nên luôn dễ xếp loại? Nhưng quả thực nó làm cho người ta biết đến khả năng lớn hơn của lựa chọn yêu thương.

"Không phải cho tôi"-"cõi đời này không phải cho tôi"-Hay là không phải cho riêng tôi?

"Dầu sao đi nữa"-đặt mình vào vị trí người khác.

"Ly biệt là quy luật, ngoài ra là ngẫu nhĩ"
"Một tấm lòng không cay đắng chát chua"
"Mọi nhầm lẫn khởi từ lối bài trừ độc đoán"
Nhưng cơ hội, trường hợp lại ép buộc phải lựa chọn-"bởi nghe lời thiếp nên cơ hội này"



"Cùng góp phần hồi phục cuốn sổ ghi của con người và đưa chúng mình trở lại quê chung".

Lối lập ngôn lờ đờ, lưỡng lự, dầu sao đi nữa...

Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2008

Vì Hà Nội?

1. Quy hoạch là một công việc phức tạp và đòi hỏi tổng hoà cân nhắc nhiều yếu tố. Việc nhiều bác tự nhận là chuyên gia lên nói một hai ý chung chung mơ hồ rồi kết luận nên hay không nên thật là...Hoặc các bác dốt (kể cả nhà đài VTV) hoặc là các bác í nghĩ quần chúng dốt. Để xây dựng những luận điểm trong đồ án QH thực sự, người ta cần phải khảo sát rất nhiều yếu tố, xem xét rất nhiều khía cạnh và tham chiếu rất nhiều hệ giá trị. Nếu người ta muốn thảo luận nghiêm túc về 1 đồ án QH như mở rộng HN thì ít nhất bên lập QH phải đưa ra toàn bộ tài liệu, quy trình, lập luận...để làm cơ sở cho các bên phản biện. Ngay cả những cơ quan như Quốc Hội hay các đại diện cộng đồng muốn phản biện cũng phải tham vấn các nhà chuyên môn và phải có thời gian cho việc đó nữa. Thật, ngay cả làm cái chuồng gà cũng phải nghĩ lâu hơn thời gian mà người ta dành cho QH.


Đành rằng bản chất của hành động quy hoạch là mang tính bất bình đẳng, rằng quy hoạch cuối cùng chỉ là công cụ để ra quyết định chính trịchúng ta vẫn chưa có được phương pháp hợp lý để tối ưu hoá những sự lựa chọn, thì cũng chính vì thế "vấn đề cách thức lựa chọn, và do vậy, vấn đề các tiêu chí làm căn cứ cho việc ra quyết định, rõ ràng là những vấn đề cốt lõi, thậm chí là nền móng cho tính đặc thù của một phương pháp quy hoạch đô thị". Một khi đã được định vị như là vấn đề trọng tài chính trị chứ không phải là một phương pháp mang tính hợp lí thì phải nhận rằng "về khía cạnh QHĐT, cách thức chọn quyết định, xét cho cùng, có tầm quan trọng hơn nhiều so với bản chất của chính quyết định ấy".


Tôi muốn đưa ra 1 câu hỏi: trong sự ồn ào xung quanh việc xoá bỏ Hà Tây (mở rộng HN) này thì cuối cùng có ai để ý đến chuyện "vì Hà Nội là vì VN" hay không??? Té nước theo mưa tôi cũng muốn lập luận thế này: vì HN là "Thủ đô, trái tim cả nước, trung tâm hiền tài...bala.." nên cần phải đem việc này ra để cả nước thông qua. Cũng có lý lẽ lắm chứ.



2. Tiếp cái mạch cãi nhau với đài, VTV đưa tin ở Phú Thọ có chuyện thu hồi thư viện tỉnh làm khách sạn mà không bàn đến chuyện đưa nó đi đâu. Các bạn VTV quên không bình luận một điều căn bản này: vấn đề không phải là chuyện Thư viện Tỉnh đi đâu, mà vấn đề là người ta đang đổi một công trình thuộc loại hạ tầng dịch vụ xã hội (dịch vụ công) lấy 1 công trình thuộc khối tư nhân. Một cách vội vàng.


3. Bạn nào quan tâm nên tìm đọc cuốn "Các phương pháp QHĐT" của Jean-Paul Lacaze viết trong bộ Que saie Je? để có cái nhìn hệ thống về các vấn đề QHĐT. Sách bán đầy ngoài chợ. 12K

Thứ Năm, 8 tháng 5, 2008

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2008

Đau lòng con cuốc cuốc

Chuyện mở rộng HN sắp được đem ra "biểu quyết" ở QH.


Bảo nên hay không nên thì chẳng thể tuỳ tiện phán ngay được vì phụ thuộc rất nhiều tham số cần định lượng. Nhưng xem cái cách người ta tiến hành nó thì đã rõ là không nên rồi.

Để so sánh các bạn nên tham khảo cuốn "Thành phố mới ở Pháp-Les nouvelles villes francais", do IMV (dự án hợp tác chuyên ngành đô thị giữa vùng Ile de France và thành phố HN) xuất bản. Sách bán ở khu gần BXD. Cũng 1 câu chuyện tương tự về vùng thủ đô, cũng tranh luận toé khói nhưng hãy xem để biết sự khác biệt nó lớn đến thế nào. Để xem cách người ta đang hoạch định những việc lớn của nước nhà nó tôm cá thế nào :(


Điều có giá trị thì thường khó đạt được. Cái khó thường là cái ít người làm được. Người ta thường đem số đông ra để biểu quyết giá trị.


Việc nước lớn bỏ mẹ, mình biết khỉ gì mà bàn ở đây?

Thứ Năm, 1 tháng 5, 2008